Thu, Apr 9
AI Trực tuyến
Series (1)
Axial C+ portal venous phase

CT•Axial C+ portal venous phase•1 / 27
Ca bệnhU mỡ sau phúc mạc
U mỡ sau phúc mạc
Nguồn gốc
Dữ liệu bệnh nhân
Tuổi75 year
Giới tínhMale
Bệnh sử lâm sàng
Khối bụng và sụt cân
Chẩn đoán & Phát hiện
- Khối lớn ở vùng sau phúc mạc bên phải – chủ yếu gồm mô mỡ, nhưng cũng có nhiều thành phần mô mềm.
- Khối này đẩy thận phải ra phía trước, đồng thời đẩy gan và ruột ra phía trước – trong.
DISCUSSION:
- U mỡ sau phúc mạc (retroperitoneal liposarcoma) là bệnh lý hiếm gặp. Đây là một trong các dạng khối sau phúc mạc chứa mỡ, nằm trong dải bệnh lý từ các tổn thương lành tính đến các tổn thương ác tính rõ ràng và xâm lấn mạnh.
- Khối u chứa cả yếu tố mỡ và mô mềm, thường có kích thước lớn khi được phát hiện.
- Đặc trưng của khối u là đẩy lệch các cấu trúc lân cận, thay vì xâm lấn vào chúng.
Chẩn đoán
U mỡ sau phúc mạc (retroperitoneal liposarcoma)
Chẩn đoán phân biệt
- 1.U mỡ lành tính sau phúc mạc
- 2.U mỡ ác độ thấp với dị sản tối thiểu
- 3.U mỡ ác biệt hóa cao với thành phần mô liên kết ác tính không tạo mỡ
Điểm giảng dạy
- "U mỡ ác sau phúc mạc thường rất lớn khi phát hiện do không gian giải phẫu cho phép khối u phát triển âm thầm."
- "Sự hiện diện của thành phần mô mềm trong khối u chủ yếu là mỡ gợi ý ác tính, giúp phân biệt với u mỡ lành tính."
- "Khối u thường đẩy lệch các cơ quan lân cận thay vì xâm lấn, đây là đặc điểm hình ảnh quan trọng để phân biệt với các khối u ác tính khác."
Thảo luận
U mỡ ác sau phúc mạc là một dạng u mô liên kết ác tính hiếm gặp, xuất phát từ khoang sau phúc mạc, chủ yếu ảnh hưởng đến người lớn tuổi từ 50–70 tuổi. U được phân thành các thể: biệt hóa tốt, biệt hóa cao, dạng nhầy và thể đa dạng hình thái, trong đó thể biệt hóa tốt là phổ biến nhất. Chẩn đoán hình ảnh thường cho thấy khối u lớn, không đồng nhất, chứa nhiều mô mỡ và các nốt mô mềm. Đặc điểm phân biệt chính với u mỡ lành tính là sự hiện diện của các thành phần không phải mỡ (>1 cm) và vùng mỡ bất thường. Khác với nhiều loại ung thư khác, u mỡ ác sau phúc mạc thường phát triển chậm và chèn ép thay vì xâm lấn các cấu trúc lân cận, dẫn đến chẩn đoán muộn. Cắt bỏ phẫu thuật triệt để là phương pháp điều trị chính, tuy nhiên nguy cơ tái phát cao do khó đạt được ranh giới cắt bỏ an toàn trong không gian sau phúc mạc.


